HOMENhanhNao.Com

truyen sex loan luan

truyen sex hay

doc truyen sex

truyen sex me con

truyen loan luan
truyen sex loan luan

Truyen Sex

truyen sex dam dang

truyen dam

truyen sex hoc sinh

loan luan
wap doc truyen sex
 Đọc Truyện Teen - Cô Nàng Hợp Đồng Full
  kenshin9x (Tổng Giám Đốc) [Off]
05.08.2013 / 20:07

Đọc Truyện Teen - Cô Nàng Hợp Đồng Full

Tranh đứng im, mở to mắt nhìn chiếc xe Rolls-Royce màu bạc lao đi trên đường, rồi khuất dần khỏi tầm mắt. Tiêng gió thổi hai tờ tiền trong tay nghe như muốn chế nhạo sự ngu ngốc của cô.

“Cái gì? Thật đáng ghét. Tôi thèm vào tiền của anh!” Hương Tranh nhìn theo chiếc xe giờ chỉ còn là một chấm nhỏ trên đường, lớn tiêng mắng. Dường như còn chưa hả, cô tức giận ném hai tờ tiền đang cầm trong tay xuống đất, quay đầu giận dữ bỏ đi.

Không xa đó, một người ăn mày nhìn thấy Hương Tranh vứt tiền đi, hớn hở chạy ngay đến nhặt. Không ngờ những cơn gió đã nhanh hơn, cuốn nó bay đi mất. Người ăn mày bực tức đứng lên, lườm Hương Tranh một cái rồi mới chịu quay lưng bước đi.

“Lườm gì mà lườm. Bản cô nương vừa bị từ chối. Đó là tiền bồi thường tổn thất tinh thần của tôi. Muốn lấy hả? Chạy theo mà nhặt. Hừm!” Hương Tranh tức khí tuôn luôn một tràng, hất mặt quay đi.

Về đến nhà, Hương Tranh chẳng còn bụng dạ thu xếp hành lý. Cô vội vàng tắm rửa, thay quần áo, rồi lấy hợp đồng cho vào túi xách, đi ngay đến địa chỉ có ghi trên hợp đồng.

“Tiểu thư! Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”

Hương Tranh nhìn chú bảo vệ một lượt, trả lời: “Cháu là Hương Tranh, cháu đến tìm Sở Trung Thiên, phòng 902”.

“Xin cô chờ cho một chút!” Chú bảo vệ lịch sự nói với Hương Tranh trước khi quay số gọi cho Sở Trung Thiên để xác nhận lại danh tính của cô.

Hương Tranh đánh giá cao phong cách lịch sự và tinh thần trách nhiệm của chú bảo vệ. Cô thầm ghen tị, đúng là căn hộ cao cấp có khác, đến cả nhân viên bảo vệ cũng “cao cấp”.
Chú bảo vệ bên cạnh đã hoàn thành nhiệm vụ xác nhận thông tin khách đến, vui vẻ nói: “Hương tiểu thư! Sở tiên sinh đang đợi cô!”.

Hương Tranh đã mở cửa kính bước vào phía trong tòa nhà mà vẫn thấy chú ta gật đầu chào.

Chú bảo vệ đó nói năng thật lịch sự, cứ như thể đứng trướcmặt chú là một thiên kim tiểu thư nhà phú hộ vậy. Hương Tranh cảm thấy hơi xấu hổ, giả bộ thục nữ, nhỏ nhẹ nói lời cảm ơn rồi học theo mấy đại tiểu thư trên truyền hình, thong thả bước về phía thang máy.

Chú bảo vệ ở phía sau, nhìn thấy Hương Tranh vặn vẹo người, vắt chân bước đi như mấy cô người mẫu, trông thật khổ sở. Cuối cùng, không đành lòng, chú vội gọi: “Hương tiểu thư”.

“À...” Hương Tranh đang cố gắng vắt chân bước chéo nhẹ nhàng như các cô người mẫu đi trên sàn diễn thì bỗng nghe thấy tiêng gọi, cô quay đầu lại cười thật tươi.

Chú bảo vệ đang lo kiểu đi đứng kia của Hương Tranh sẽ làm cô bị chuột rút, nhìn chằm chằm xuống chân cô.

“Hương tiểu thư! Chân cô ngắn quá, đi kiểu ấy sẽ bị chuột rút đấy.”

“... Cảm... ơn.” Hương Tranh lắp bắp, sau đó quay người giận dữ bước đi.

Cái gì mà lịch sự, cái gì mà lễ phép! Toàn là giả tạo hết. Lão già chết tiệt sao mà giống tên tiểu tử thối Sở Trung Thiên thế đúng là một cặp trời sinh.

Đang trong cơn giận bừng bừng, Hương Tranh bực bội tìm căn hộ 902, chẳng thèm bấm chuông cửa mà cất tiếng gọi to: “Sở Trung Thiên. Tôi đến rồi!”.

Cửa mở, sau cánh cửa lại là một người phụ nữ, à không, một cô gái. Hương Tranh sao có thể quên cô ta. Nếu không bị cô ta lừa thì chẳng phải bây giờ cô đang được vui vẻ ở nhà mình, thoải mái tận hưởng một ngày hạnh phúc hay sao?

“Diệp Luyến Hoàn, sao cô lại ở đây?”

Không phải là cô ta lại đến đây để hãm hại cô lần nữa đây chứ? Hương Tranh cảnh giác nhìn cô ta. Người xưa có câu: “Chim sợ cành cong”. Diệp Luyến Hoàn như bông hồng có gai, không thể không đề phòng cô ta.

Diệp Luyến Hoàn không trả lời câu hỏi của Hương Tranh, lạnh lùng nhìn cô hồi lâu, mỉm cười vẻ khó hiểu rồi điệu đàng bước đi.

Hương Tranh nhìn theo Diệp Luyến Hoàn, bất giác thấy ớn lạnh. Nụ cười quỷ quái mà cô ta ném lại trước khi đi là có ý gì? Không phải cô ta lại đang âm mưu chuyện gì nữa chứ?

“Nha đầu thối! Định đứng thẫn thờ ngoài cửa đến bao giờ nữa? Còn không mau vào nhà đi.” Tiếng Sở Trung Thiên vọng ra từ phòng khách như muốn nhắc Hương Tranh đừng quên đang có người đợi cô.

“Nhắc gì mà nhắc. Trong hợp đồng đâu có quy định cấm tôi đứng thẫn thờ ngoài cửa.” Hương Tranh không vui cãi lại, miễn cưỡng xách túi đi vào trong, hỏi dồn dập: “Phải rồi. Sao Luyến Hoàn lại tới đây? Chẳng phải là hai người đã chia tay rồi sao? Cô ta lại bám theo anh à?”.

“Cô ta đến tìm tôi để nối lại. Tôi từ chối rồi.” Sở Trung Thiên lên tiếng.

Khi Hương Tranh xách hàng lý đi vào, Sở Trung Thiên vẫn ngồi trên sofa trong phòng khách trổ tài biểu diễn cùng cái bật lửa. Thấy Hương Tranh đi vào, anh dừng tay chỉ vào căn phòng phía trước, bên trái kệ ti vi, vui vẻ nói: “Phòng của cô.”

Hương Tranh bước vào phòng, đi một vòng xem xét, miệng không ngừng “ồ, à”: “Thật không ngờ, như không phải là anh vậy, không tồi chút nào”.

Sở Trung Thiên bĩu môi, cô ta đang khen hay đang chửi xéo anh vậy?

Hương Tranh cũng chẳng quan tâm tới anh ta nữa, không gian mới khiến tâm trạng cô khá hẳn lên. Cô thật không dám mơ Sở Trung Thiên dành một phòng cho cô. Cô cứ nghĩ con người keo kiệt và khó chịu như anh ta hẳn phải để cô ngủ trong bếp. Không ngờ anh ta lại hào phóng chuẩn bị cho cô căn phòng xinh đẹp này. Nhìn xem, căn phòng đầy đủ tiện nghi, sang trọng, toàn là những thương hiệu nổi tiếng, lại chan hòa ánh sáng, so với phòng của cô, đúng là đẹp hơn nhiều. Sống ở đây ít lâu cũng không tệ lắm. Biết đâu vận may cho cô một kỳ nghỉ dưỡng không mất tiền.

Hương Tranh đặt cái túi xách lên giá rồi vội vàng đến bên cửa sổ. Căn phòng này có vị trí rất đẹp, có thể nhìn thẳng ra bờ biển và ngắm cảnh rừng núi phía xa. Hương Tranh mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu, tận hưởng luồng không khí trong lành, cảm giác thật thư thái.

“Này, nha đầu, tôi không mời cô đến đây ngắm cảnh.”

Hương Tranh đang tận hưởng cảm giác thư giãn thì Sở Trung Thiên đã ở phía sau, lên tiếng phá vỡ những phút giây sảng khoái của cô.

Tiểu tử chết tiệt. Một ngày anh ta không gây sự với cô là ngứa ngáy không yên sao? Vậy mà cô lại vừa khen anh ta, xem chừng là khen nhầm rồi. Hương Tranh lẩm bẩm một mình rồi quay lại, dựa lưng vào tường nhìn Sở Trung Thiên, hỏi cộc lốc: “Chuyện gì?”.

“Mau thay quần áo, lát nữa sẽ đi ăn.”

“Biết rồi.” Hương Tranh khẽ đáp nhưng vẫn đứng yên đó nhìn Sở Trung Thiên.

Sở Trung Thiên bị chiếu tướng một lúc, hoài nghi hỏi: “Này, nhìn tôi làm gì, mau thay quần áo đi”.

“Anh đứng lù lù trong phòng thế tôi thay quần áo được à?” Hương Tranh trợn mắt lườm Trung Thiên, không khách khí nói.

“Tôi lại cứ tưởng cô muốn nhờ tôi giúp.” Sở Trung Thiên làm bộ cố ý ngó nghiêng ngực cô, trả đũa lại.

Hương Tranh đỏ mặt, lập tức đẩy Sở Trung Thiên ra khỏi phòng, tức giận hét lên: “Tay tôi không bị tật, cần gì anh giúp. Anh mau ra khỏi đây cho tôi nhờ”.

Sở Trung Thiên bị Hương Tranh đẩy ra khỏi phòng, chỉ kịp nghe “rầm” một tiếng đã thấy cửa phòng khép lại trước mặt. Cô cố ý tra chìa khóa vào ổ thật mạnh. “Tạch, tạch”, tiếng chìa khóa quay trong ổ như thầm chế giễu anh là kẻ háo sắc bị đề phòng.

Sở Trung Thiên nhăn mặt, khó chịu vì chiếc áo phông trắng của anh vừa bị tay cô ta tì vào làm cho nhăn nhúm, anh quay ra phòng khách, tiếp tục trò chơi với cái bật lửa, thầm đoán chắc còn lâu cô ta mới thay xong quần áo.

Nhưng Sở Trung Thiên đã nhầm. Chẳng bao lâu sau, cánh cửa phòng cô mở ra, nhanh hơn anh nghĩ rất nhiều.

Hương Tranh từ trong phòng bước ra. Cô mặc cái váy bò đã bạc phếch vì giặt nhiều, sơ mi màu xanh đơn giản, trên ngực áo có in hình mặt cười lớn màu vàng. Cô ngậm sợi dây chun trong miệng, hai tay túm lấy mớ tóc đen đang rủ xuống trước ngực, cho ra sau gáy, vuốt hai, ba cái lấy lệ rồi buộc túm thành kiểu tóc đuôi ngựa thả ra sau lưng.

“Xong rồi. Có thể đi được rồi.” Cô hớn hở thông báo với anh.

Sở Trung Thiên từ từ quét mắt nhìn Hương Tranh một lượt từ đầu đến chân.

“Cô định cứ thế này mà đi à?”

Hương Tranh cúi đầu liếc nhìn lại trang phục, bối rối hỏi lại: “Có chỗ nào không được à?”.

“Cô mặc sơ mi vào nhà hàng Tây à? Mau đi thay bộ khác.”

Hương Tranh chu miệng định cãinhưng rồi cũng đành phải quay vào phòng thay bộ khác. Chưa đầy năm phút sau, cửa phòng xịch mở, Hương Tranh bước ra, cái váy bò thay bằng quần soóc nâu, áo sơ mi mặt cười thay bằng áo phông màu hồng phấn.

“Như thế này đã được chưa?” Cô lí nhí hỏi lại anh.

Sở Trung Thiên lại nhìn cô khắp lượt. Cái đồ ngu ngốc này, cô ta ăn mặc thế còn chưa bằng nhân viên phục vụ bàn. Anh đang nghi ngờ không biết có phải cô ta cố ý chọc giận anh không. Anh không buồn giải thích dài dòng, chỉ tay vào phòng cô ta nói: “Thay bộ khác!”.
“Hết rồi. Tôi chỉ mang có hai bộ này thôi.” Hương Tranh đáp lại với vẻ vô tội.
“Không phải là cô cố ý đấy chứ?... Bộ váy cô mặc lần trước đâu?”
“Trả lại chị tôi rồi.” Cô cố ý đấy, thì sao nào? Cô không ăn mặc tồi tàn, làm sao làm anh ta bẽ mặt được? Anh ta hãy tự trách mình đi, ai bảo anh ta dại dột mà trêu cô. Nghĩ thế nhưng cô không dám gây hấn với anh, nêu không, chắc chắn cô khó mà yên thân được.
Sở Trung Thiên nhíu mày, im lặng một lúc lâu.
“Này, hay chúng ta không ăn ở nhà hàng nữa mà ăn ở quán bình dân thôi, quán vỉa hè cũng được. Trên phố Lạc Hòa cũng có rất nhiều món ngon mà.” Hương Tranh hào hứng góp ý.
“Còn nơi nào nữa không?” Sở Trung Thiên chán nản hỏi lại. Đường đường là giám đốc một công ty tầm cỡ quốc tế lại đưa bạn gái đi ăn ở quán vỉa hè, mới nghĩ đến thôi anh đã toát mồ hôi lạnh rồi.
“Không!” Hương Tranh làm bộ đáng tiếc, dập tắt hy vọng mong manh của Trung Thiên.
“... Vậy thì đi. Nhân tiện đưa cô đi mua quần áo luôn.”
Oa! Cô chỉ đợi mỗi câu này thôi.
Trời đã tối nhưng phố Lạc Hòa náo nhiệt như ban ngày, người trên phố đi lại đông vui, nhộn nhịp.
Hương Tranh và Sở Trung Thiên bước vào một quán ăn nhỏ bên đường, chọn bàn cạnh cửa sổ, gọi toàn đồ ăn nhẹ. Hai người ăn uống rất thoải mái.
Hương Tranh, một tay cầm xúc xích nướng, một tay cầm ly trà sữa trân châu, quay qua phía Sở Trung Thiên ngồi đối diện đang ăn gà nướng, nháy mắt vui vẻ hỏi: “Thế nào? Ngon chứ?”.
“Không bằng gà nướng ở khách sạn năm sao.” Sở Trung Thiên vừa nhai gà nướng vừa lúng búng trả lời.
“Vậy thì anh đừng ăn nữa, đến khách sạn năm sao của anh mà ăn.” Hương Tranh nhanh như chớp bỏ ly trà sữa trân châu xuống bàn, giật lấy miếng gà
« 1... 12 13 14 15 16...43 »

Bài viết: Đọc Truyện Teen - Cô Nàng Hợp Đồng Full
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Cùng chuyên mục
Đọc Truyện Teen - Cô Nàng Hợp Đồng Full › Đọc Truyện Teen - Cô Nàng Hợp Đồng Full