HOMENhanhNao.Com

truyen sex loan luan

truyen sex hay

doc truyen sex

truyen sex me con

truyen loan luan
truyen sex loan luan

Truyen Sex

truyen sex dam dang

truyen dam

truyen sex hoc sinh

loan luan
wap doc truyen sex
 Loạn luân với Dì
  SuperMario (Tổng Giám Đốc) [Off]
22.07.2017 / 20:05

Loạn luân với Dì

biết. Con nghe nói ông nào cũng mê dzú vợ đâu rời xa.

Dì quính quáng không biết nói sao với thằng cháu nên dì lúng túng: mấy ông người lớn nói dóc cho vui thôi, cháu đừng tin mà buồn mẹ. Nào dè tôi quá quắt nên dồn dì bất ngờ : giả tỷ bây giờ con xin dì cho nhìn dzú thì dì có cho không ?

Dì ấp úng một hồi, chợt im lặng. Tôi càng cay nghiệt dồn hỏi dì : nọ, dì cũng như mẹ, con hỏi xin mà dì cũng ngập ngừng. Vậy con hỏi dì sợ gì chớ. Con nhìn thì có phai lạt màu hay làm hư hỏng gì mà dì cũng hổng cho.

Dì điếng thiệt tình nên vội bỏ chạy ngay để tôi khỏi lèo nhèo xin xỏ nữa’ Đến lúc này tôi mới sực tỉnh, lỡ dì giận bỏ đi luôn thì tôi biết xoay sở ra sao về việc ăn ở tại nơi lạ hoắc này “

Tôi buốn ủ ê cả người, thầm van dì mau trở lại và xin hứa sẽ không bao giờ hỏi tầm bậy nữa.

Quả thực tôi lo ể mình. Lỡ dì giận bỏ đi luôn thì chắc tôi chẳng biết xoay sở ra sao. Xưa rày ở với mẹ, hoàn toàn ỷ lại, tôi nào có học việc gì đâu nà. Nhứt nhứt mẹ đều lo hết thảy. Cơm bưng, nước rót, thậm chí cái quần, cái áo thay ra, tôi cũng liệng đại khắp phòng. Mẹ có nhặt giặt thì đỡ, còn không cứ để đó. Khi tìm hế cònt cái mặc thì quơ đại thứi nào còn sạch sạch mặc tiếp là yên chuyện.

Đến nỗi mẹ mắng xa xả : mày ở dơ như hủi. Sau này vô phước đứa nào lấy mày chắc cũng bịt mũi chê hôi như cú. Tôi luôn cười xòa, mẹ lại đốn thêm : ăn ở như thời sống trong hang mà còn nhăn nhở cười, không biết nhục.

Tính tôi thế, mẹ mắng thì có gì phải xấu hổ. Thế nên giờ dì bỏ đi cỡ chừng 3 bữa, chắc về thấy tôi chỉ còn là cái xác khô. Nghĩ vậy nên tôi run, lầm thầm cầu khấn dì sớm trở lại.

Vậy rồi ôm bụng đói,tôi ngủ quên khuấy. Mãi lúc nghe lục đục tôi mới hé hé mắt nhìn. Mừng hết lớn thì ra dì về lúc nào khi tôi ngủ say, có biết trời trăng mây nước gì đâu.

Vả lại, tôi vui vui nên giả tảng như chuwq biết, cứ nằm ườn ra ăn vạ. Của đáng tội, tại khi hé mắt dòm, tôi chợt thấy ở mấy chỗ hở của chiếc áo bà ba dì mặc màu da dì trắng nuột, nên tôi khoái muốn nhìn thêm tí nữa.

Dì vô tính đâu biết nên sán lại gần tôi lầm thầm trong miệng : con trai sướng thiệt, ăn rồi ngủ thẳng ro, khỏi lo gì ráo. Tôi cũng bực vì dì nói tôi ăn no mà thực tình bụng đang đói meo râu.

Nhưng thôi dì nói gì thì nói, miễn là dì về thì tôi yên tâm rồi. Vả lại cũng từ mấy cái khoảng trống huơ trống hoắc mà tôi cũng dòm thấy một phần nổi u của bầu ngực dì dưới lớp lụa mềm làm tôi háo hức vô kể.

Tôi ước có phép gì khiến tôi cứ nằm im như thế để được dì ân cần lay gọi tôi dậy hầu tôi được nhõng nhẽo thì sung sướng biết bao. Có lẽ dì thấy thằng cháu cà lơ phất phơ giận dỗi nên dì phải giải thích : tại sực nhỡ công chiện phải đi, chớ làm gì mà tính bắt đền nhau ha.

Tôi vùng vằng ra điều lẫy tợn. Dì lại ỉ òn, tôi lụng bụng nói đứt quãng : dì bỏ đói, giờ đâu còn sức để tự dậy. Dì sót ruột vô ngần : tụi nghịp cháu tui, sao hổng la lên để nằm ngủ bụng đói, lỡ bịnh thì sao.

Tôi càng được nê nên than vãn : dì bỏ đi mất đất thì kêu với ai. Dì có vẻ quính nên xin lỗi lia lịa : được rồi, dì hiểu rồi, dậy đi dì lo cho ăn no. Vậy mà cũng phải đợi dì chìa hai tay ra vời tôi mới chịu lấy đà vùng choàng lên.

Nào dè thằng cháu nặng kí và dì bất ngờ, nên dì ngã nhào đè lên người tôi. Trời ơi ! mùi thơm từ da thịt dì như lluồng điện 200 vôn xộc thẳng vào mũi tôi. Đồng thời cái dáng mềm mềm của khoảng ngực dì đổ dồn lên gối tôi khiến tôi sững người một lúc.

Dì làm như vô tình nên từ từ thoắt dậy nói vả lả : dì trợt chưn không gượng được. Và dì cười ngượng ngùng/ Còn tôi, dù sự va chạm thoáng nhanh mà cũng để lại dấu ấn sâu đậm với cái tuổi đang lớn của tôi.

Nhớ lại vài lần khi ở nhà mẹ vào phòng nhặt nhạnh mấy món đồ đi giặt, bất giác mẹ thấy cái đũng quần xà lỏn dính bệt cứng ngắc, mẹ đã bảo :ăn lắm đồ nóng vào rồi ngủ mớ đái dầm ra quần.

Tôi thẹn vô cùng, nhưng rồi mẹ khen : ờ mà lớn tướng thì cũng sửa soạn thành người lớn chớ. Bây giờ trước mặt dì, nghĩ lại, tôi bật cười vô lối. Tưởng là muốn ngạo nên dì bảo : chắc cháu nghĩ dì lụp chụp nên cười ha.:

Tôi chống chế nên huỵch toẹt kể lại chuyện mẹ với tôi. Dì mở to mắt nhìn, nhưng không nói gì. Từ phút giây đó, tôi cứ lảng vảng về hình dáng và thịt da dì. Tôi càng thả bung suy nghĩ để cấu xin một dịp may nào đưa tới để tôi lại được va chạm dì như mới rồi.

Tôi ngồi ăn mà hồn để nơi đâu. Dì một hai lại nghĩ là tôi nhớ mẹ nên ngồi một bên khuyên nhủ và chuyện vãn với tôi. Làm sao mà tôi bình thản nuốt trôi món ăn vì cái khoáng hở của áo dì cứ chình ình ngay trước mắt.

Càng muốn quên, tôi càng bị ám ảnh. Còn cơn gió miệt quê cứ ào ào thổi, dán chặt lụa vào người dì làm tôi điếng người vì biết không có áo lót. Mấy lần tôi ngây người ra, dì phải giục : ăn đi để nguội.

Cả buổi trưa tôi loay quay vì cái ngã đổ nhào của dì, một hai tôi mang theo hơi hướm vào từng tế bào kích thích của tôi. Mấy lần tôi chỉ muốn ôm chầm lấy dì nhõng nhẽo và kể lể cho thỏa mà tôi chưa dám.

Tình hình giữa 2 dì cháu có vẻ dịu lại. Tôi thấy dì hòa hoãn cũng chẳng muốn xốc vào thêm, e dì giận, lại bỏ đi nữa thì khốn. Còn dì thấy thằng cháu lầm lì thì cũng nín luôn, càu nhàu nó lại khùng hỏi nhăng hỏi cuội, có khi dì khó trả lời. Thôi thì mỗi người nhịn một tí cho lành.

Khốn nỗi tâm tính thì định thế mà đầu óc thì luôn bấn vì mấy cái khoảng hở nơi ngực áo dì. Da dì trắng đã là một nhẽ, còn cái khoản u u tròn trịa lùm lùm vừa gọn bàn tay tôi úp vào nó mới khiến tôi xốn xang làm sao.

Tâm thì bảo đừng chuyên chú vào đó mà mắt thì muốn quay chỗ khác lại không nỡ. Mỗi lần gió đồng thổi se se, cái vạt lụa như chờn vờn nơi ngực dì làm tôi muốn nín thở.

Rồi chẳng biết vô tình hay hữu ý tôi nhìn rõ hai hạt đậu ở chỗ đó nổi cộm lên. Cha mẹ ơi, chúng giống như hạt lựu rõ rành rành trên áo. nếu tôi không kềm chế, chắc đã nuốt ực ực nước miếng mấy lần thì còn ra thể thống gì.

Đúng lúc đó, tôi nghe dì than : mới chớm hè mà oi dữ. Thời tiết lúc này kỳ cục, thay đổi chẳng ra làm sao..Tánh tôi ưa cà rỡn, định buột miệng xúi dại dì, may sao còn bưng kịp.

Dì còn đủng đỉnh nói tiếp : trời nắng trưa, chứ gặp buổi tối, chạy ra giếng tắm ào cái cho sướng. Tôi nghe chữ sướng từ phía dì mà cũng thấm rần rần. Đó là tiếng kêu bộc tuệch, nhưng lại nói lên tâm trạng gì đó,tôi không sao phân tích được.

Tôi tẩm ngẩm tầm ngầm nghĩ bụng : có gì cản mà dì ngại. Thử làm đại coi có chết thằng tây con đầm nào chăng. Phương chi giờ còn có tôi, bất quá dì bào tôi canh chừng thì còn sợ ai lẻn vô nhìn nhỏ gì nữa, hổng biết.

Tuy vậy mà tôi lại nín khe. Còn dì càng lúc càng bứt rứt, vươn vai, vươn cánh làm 2 hạt lựu càng nổi luềnh duềnh. Thế này thì có bằng giết thằng tôi đứ đừ không chớ,vốn thằng cháu dì vẫn khát khao muốn nhìn vú đàn bà kia mà.

Nghĩ vậy, tôi phải đánh trống lảng, tìm cách tháo lui: nóng quá, con ra vườn một lát cho mát. Dì gọi giật phắt tôi lại chỉnh sửa : đã dặn rồi mà không nghe, chỉ coi dì như người chị thôi, xưng con nghe làm sao ý. Dì đâu đẻ ra được anh mà gọi nghe già khằn cả đi.

Tôi tuôn đi như cơn gió vì biết nếu đứng lâu thêm chắc sẽ làm bậy. Ra ngoài vườn, tôi chợt nổi ngứa ngáy đầy người, y như có hàng triệu triệu con rôm con sẩy đang bu vào tấn công khó chịu.

Tôi vớ lấy cái gáo dừa, múc đầy ắp, uống ực ực, mong dằn được cơn ấm ức đang phùn phụt trào dâng. Vì vội và tham nên nước đổ ào ra khỏi miệng gáo làm ướt người tôi như tắm.

Nước mát và ngọt làm tôi tỉnh táo phần nào, nhưng điều làm tôi ngây ra và sợ là vì dì ra theo hồi nào tôi không hay. Mãi khi nghe dì kêu : uống chi mà ướt mem ra vậy, tôi giựt mình tỉnh lại.

Tôi nói cho xuôi : tại nước mát nên ham. Tôi bỏ
« 1 2 3 4 »

Bài viết: Loạn luân với Dì
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Cùng chuyên mục
Keys: Loạn, luân, với, ,
Loạn luân với Dì › Loạn luân với Dì
visitor counter