HOMENhanhNao.Com

truyen sex loan luan

truyen sex hay

doc truyen sex

truyen sex me con

truyen loan luan
truyen sex loan luan

Truyen Sex

truyen sex dam dang

truyen dam

truyen sex hoc sinh

loan luan
wap doc truyen sex
 Loạn luân với Dì
  SuperMario (Tổng Giám Đốc) [Off]
22.07.2017 / 20:05

Loạn luân với Dì

lửng danh xưng con để dì khỏi trách, nhưng dì lại cười hỏi vặn :chớ hổng tại muốn dằn cơn nóng trong người ha.

Tôi như bị dì bấm đúng mạch nên ầu ơ ví dầu, dì lại buông lửng thêm câu khác : tuổi các cậu bây giờ dễ sợ lắm. Hỏa đâu lúc nào cũng bốc đùng đùng, chả biết có món thuốc nào hiệu nghiệm để giúp hạ mau đây nữa.

Hai dì cháu tôi lằng nhằng với nhau như thế, ngô không ra ngô mà khoai cũng không ra khoai. Hình như cả hai đều bị cột chung vào một rọ do trời xanh cắc cớ muốn dìm chung vào nỗi đoạn trường nào vậy.

Rồi như sực nhớ ra, dì kêu lên rối rít : có vào thay ngay áo ra, để nước ngấm vô, bịnh chết. Tôi ngần ngừ, chưa có phản ứng gì, dì lại dỗ : ngoan nghe dì đi, để dì phụ lau khô, trời nóng mồ hôi đang vã, lại bị lạnh đột ngột, dễ cảm lắm.

Tôi lại vớ vẩn nghĩ bậy chữ cảm của dì. Tôi lầm bầm trong bụng hải, nhất định tôi đang cảm dì chứ còn nghi ngờ dì nữa. Thế nhưng nghe dì hứa phụ giúp thì tôi ngoan ngoãn làm theo ngay.

Tôi líu ríu đi theo dì, ngoan như chú chó con đi cạnh chủ. Còn dì cũng hạ giảm tư cách người lớn để tôi đỡ mặc cảm hơn. Dì âu yếm nắm lấy một bàn tay tôi,cùng đánh đòng xa thoải mái.

Tôi cảm nhận ra tay dì cũng nóng hơn lúc trước. Tôi vờ ngây ngô hỏi dì : chắc dì cũng đang bốc hỏa nên tay nóng rực cũng nên. Dì bảng lảng chạy chữa : tại trời hôm nay nóng chứ dì có thấy ngột ngạt gì đâu.

Tôi tủm tỉm cười khi liếc nhìn thấy mồ hôi đọng trên trán và hai bên tóc mai của dì. Dì không có vẻ giận, trái lại còn khen tôi : con trai mà để ý, để tứ gúm. Sau này cô nào lấy về ở chung chắc bị xét nét suốt ngày chứ chẳng chơi.

Vào nhà dì điềm nhiêm mở xách tay chọn một áo thun và bảo tôi : anh lại gần đây dì lo cho. Xong dì từ tốn kéo cái áo đang mặc của tôi qua khỏi đầu, dùng chính nó lau những vệt nước còn loang trên ngực.

Dì lau rất chậm, nhưng chính thái độ chậm đó làm tôi lịm đi vì được vuốt ve âu yếm. Tôi lim dim mắt lại để thưởng thức sự chà xát của dì. Dì xoa vòng vòng nhè nhẹ nơi cạnh sườn tôi, khỏa lấp lên hai núm vú, có lúc ngập ngừng như nghe ngóng khiến tôi nao cả người.

Nhất là lúc dì xoay vòng tròn quanh vú tôi làm tôi lâng lâng sung sướng. Tôi nhận ra hai núm vú như săn lại, óc ách vô cùng. Có hồi tôi phải bặm mấy đầu ngón chân để trụ vững vì nó gây cho tôi nỗi bứt rứt quá.

Tôi phải đưa tay giữ lấy bàn tay dì, lịm đi cả mấy giây. Dì phải hỏi gắt : sao thế ? Tôi chỉ ấp úng thưa khẽ : con nhột quá, chịu không nổi. Dì lại phê phán tôi : đã nói không được xưng hô con mà cứ vi phạm hoài.

Đến lượt tôi lại phải dàn hòa : tại quính quá, không giữ được. Dì nhìn tôi đăm đăm : người ta đồn trai thành phố khôn ngoan, đáo để và lì lợm lắm cơ mà. Sao anh dở ẹc vậy.

Tôi định nói với dì : tôi cũng không dở đâu, tại còn e dè, chứ thả cửa thì tôi cũng bạt mạng có căn. Dì nói vậy mà nào chịu ngưng, bàn tay vẫn xoa đều khắp ngực và chệch dần xuống bụng.

Nhiều lúc tôi cứng cả người, phải gồng lên chịu đựng. Nhưng bàn tay của dì như có phù phép, xoa tới đâu làm tôi nổi da gà tới đó. Và ô kìa tự dưng tôi cảm nhận chỗ đũng quần tôi như vón lại.

Một cái gì khang khác đang hành tôi đều đều. Tôi những muốn xin dì ngưng, song tôi lại muốn dì tiếp tục. Tôi nhìn dì, dì cũng hì hụi thở như nặng nhọc chứ không còn nhẹ nhàng như trước.

Lắm khi dì còn mắng át tôi : có chịu đứng yên cho dì lo hay muốn để thành bịnh rồi uống thuốc. Tôi như người vừa nhắp một ngụm rượu cực mạnh lần đầu, lảo đảo, chỉ chực đổ chầm vào dì.

Đã thế dì còn muốn thử thách hay sao mà bàn tay dì cứ ngập ngừng xoáy nới dưới rún làm tôi riết róng muốn chết. Chả lẽ tôi laị úp tay bịn tay dì giữ nguyên tại chỗ vì nó gây cho tôi nhức nhối, như có ai cù léc vậy.

Trái lại dì thấy tôi ngủng ngoẳng thì càng trêu tợn, cứ nguyên xi cái nơi tôi nhột mà ngoáy tít thò lò. Của đáng tôi nếu cứ cái đà này lấn tới chắc tôi gãy độ, phun bừa phun bãi chứ chẳng phải chơi.

Khốn nỗi làm sao tôi tìm ra cách để dì hiểu sự lấn cấn này. Thôi thì đành tới đâu hay đó, hên xui, phó mặc sự đời. Lạy giời, dì sẽ chóng nhận ra nỗi khổ của thằng cháu mà tha nó khỏi sớm gục ngoài quan ải.

Ấy vậy mà nào dì có chịu tha. Dì khoắng tùm lum làm thằng cháu kieễng mãi chân lên, rồi mặt đỏ rần và không còn giữ được nữa, cứ gục gặc như con gà sống chết rũ.

Dì hiểu ra thì đã muộn. Dì tội nghiệp thằng cháu hích hích nấc lên dập dồn và chấp nhận cho nó bíu lấy vai dì mà trút sạch cái của nợ đang như hỏa diệm sơn phun mạnh.

Tôi chỉ kịp á lên một tiếng rồi buông xuôi. Cũng maydif biết lỗi tại dì nên lần đầu tôi nghe dì âu yếm bảo tôi : anh dựa vào dì, để mặc cho nó tuôn hết đi, đừng cố nán, không nên.

Và như một triết gia sành điệu dì nhận xét : giai nào chẳng thế, lớn lên vỡ nợ là thường. Có vậy mới chứng tỏ thành người lớn và chưa gì dì đã trêu :chóng lấy vợ đi, cho dì ăn cỗ.

Tôi còn nói được lời nào, chỉ biết đu lấy dì mà mửa thốc, mửa tháo…

Tôi thở hào hển, người rũ ra như hết sinh khí. Có lẽ lần đầu dì nhìn thấy cảnh này nên cũng nhốn nháo hỏi dồn dập : có sao không ? Tôi vừa mỏi lại vừa muốn tức cười. Khi không dì quậy cho tôi trào nhựa tèm lem rồi lại sợ hỏi líu tíu.

Và để chọc dì, tôi phang ngang bửa củi : ai biết, nó phun như vòi rồng chữa lửa rồi giờ tay chưn mềm oặt nhấc lên không nổi, thì trăng sao thế nào, ai giảng giải được.

Dì càng đăm chiêu nên thả máy dò: thuở giờ có biết thứ này bao giờ đâu mà hiểu. Tưởng giúp anh khỏi bệnh ai dè làm anh nổi bệnh ngang xương. Tôi nín cười không nổi nên oạp oạp phun ra : có chết đâu mà dì lo, tai nó ứ nên phụt mạnh, chỉ một lúc là hết.

Dì như vỡ lẽ nên hớn hở : dzị mà làm người ta hết hồn, tưởng đâu bịnh rồi chớ. Tôi đột ngột thấy thương dì nên thành khẩn kể lại những trường hợp ngủ mớ cũng bị vỡ vòi phun ra như thế.

Dì có vẻ chăm chú lắng nghe, bớt dần nỗi lo toan rồi nhong nhóng hỏi : hay ạ, con trai có những thứ kỳ cục, mơ mà phun ì ầm. Rồi như tò mò, dì khích bác hỏi tôi : mà anh mơ thấy gì lại phun tà la như thế ?

Tôi ngượng chín cả người, lúng túng như gà mắc để. Tôi gãi muốn bứt hết tóc ra mà vẫn không tìm được câu đáp suông sẻ. Dì thấy tôi lúng túng, càng nâng cao độ muốn biết thêm, nên khuyến khích tôi : dì cháu trong nhà cả, có ai người ngoài đâu mà anh ngại. Kể thật dì nghe, biết đâu may ra dì có kế giúp anh chăng ?

Tôi nghe cũng có lý, nhưng vẫn rào đón : nhưng chuyện này nói với dì không tiện. Dì có vẻ chưng hửng : sao lại không tiện, bộ anh làm điều gì bậy bạ nên muốn dấu chăng ?
Tôi lại gãi trầy cả đầu lần nữa. Dì thì trợn tròn mắt hong hóng chờ nghe. Tôi phân vân, nửa đành nửa đoạn. Rặn mãi tôi mới nói trọn lỏn : tại có dính líu tới giới nữ nên ngại, sợ dì chê cười.

Dì không kịp bưng miệng nên cười xả láng : ô hô, nghe coi bộ dzui nha. Thì liên can giới nữ có gì mà ngại, anh có trực tiếp dính dáng vào đâu mà lo, anh ngủ mơ mà.

Nghe nói thế tôi bạo dạn lên nói lí nhí : tại mơ thấy gần giới nữ rồi bị kích thích không giữ được đành chịu vỡ đê kè. Dì phá ra cười nắc nẻ : hà hà, coi bộ lạ nhen. Anh nói anh thấy gần giới nữ, vậy anh học ai mà biết gần người ta.

Khoản này làm tôi bí nặng. Mà nào dì có chịu để tôi yên, một mực dì mở rộng vùng trời ra bất tôi phải kể hết .Dì dọa tôi : anh mà không thành thật, dấu diếm quanh co chỗ nào, tôi méc mẹ thì đừng trách.

Tôi sợ rúm người, mẹ mà biết tôi mơ tầm phào chắc no đòn của bố. Tôi tìm cớ hoãn binh : dì để thư thả, suy nghĩ rồi sẽ nói hết. Dì không chịu, một hai đòi kể ngay, không mai dì sẽ trả về mẹ cho mẹ xử.

Khi không ách giữa đàng tự đâu quàng vào cổ. Thì đành nói quấy nói quá miễn sao dì nghe lọt, chấp nhận cho rồi. Tôi cũng phải ụ ợ mấy lần rồi mới lấy hết can đảm mà khai.

Dì khoanh tay ngồi nghiêm
« 1 2 3 4 »

Bài viết: Loạn luân với Dì
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Cùng chuyên mục
Keys: Loạn, luân, với, ,
Loạn luân với Dì › Loạn luân với Dì
visitor counter